Tên của gã
là Cao Như Đảng. Tên cúng cơm của
gã là Cao Như Đảng. Trong lý lịch gã
đề tên Cao Như Đảng. Tức là đích thị trên đời có thật một gã Cao Như Đảng.
Cao Như
Đảng biệt tài làm thịt
chó, thịt nhanh, nấu khéo, cả làng cả xóm
biết tiếng. Ngay cả chó
dại, chó chết ốm, chó bị trẹt
xe…, gã mà
đã nhúng tay pha thịt,
ướp hấp, lúc dọn lên
mâm vẫn ngon nhức.
Trong xóm nhà ai thịt
chó cũng nhờ gã. Ủy
ban xã khi
nào tiếp khách hay liên
hoan, cần thịt chó, lại gọi gã. Bản lĩnh
ấy khiến gã với mấy
vị trên Ủy ban thành
thân tình. Dần dần người ta lấy luôn cái nghề của gã gắn
vào tên, gọi gã là Đảng Chó. Gã nghe vậy
cũng chẳng lấy gì làm
phiền.
Một ngày, Cao Như Đảng mở quán thịt chó.
Hôm khai trương, gã mời cán
bộ trong xã đến đánh chén. Rất vui. Nhưng đang dở bữa, thì bí thư xã
phát hiện ra cái biển
trước quán đề THỊT CHÓ ĐẢNG. Ông bí thư
gọi Cao Như Đảng đến, quắc mắt: “Ông ghi thế
này là chửi ai?”. Cao
Như Đảng nói: “Thì dân
vẫn gọi em là Đảng Chó, các bác
trên xã cũng
gọi em là Đảng Chó, thì giờ mở
quán em làm
biển thế cho tiện!”. Bí thư bảo:
“Lời nói gió bay, nói
mồm với nhau không có
gì làm bằng,
chứ ghi lên thế này
thì mặt mũi đảng còn cái chó
gì nữa?”. Gã đành “dạ
dạ…”.
Cái biển sau, rút kinh nghiệm, Cao Như Đảng đề: ĐẢNG THỊT CHÓ.
Bí thư xã đến
ăn, nhìn biển mới, gật gật gù gù
bảo: “Sửa thế này được,
để cái giống ấy sau chữ đảng, cho đỡ bị hiểu lầm!”.
Đang bữa, bí thư
sực nghĩ, giật mình, mới quát: “Dỡ biển xuống ngay, khẩn trương, phản động, muốn đi tù à?”. Cao Như Đảng méo mặt hỏi:
“Cả nhà nhà em toàn
người ngoan và ngu, có
biết gì mà phản động?”.
Ông bí thư
hạ giọng, thầm thì: “Nước mình là một đảng lãnh đạo, cấm có cái
chuyện hai ba đảng, ông ghi thế
này nhỡ ai hiểu là ông lập đảng đối lập, thì toi!”. Cao Như Đảng bảo: “Chả nhẽ thằng bán thịt chó và mấy
thằng ăn thịt
chó mà cũng
bị thành đảng à?!”. Bí thư bảo: “Ai chả biết thế! Nhưng cái nước mình nó thế!
Mà thôi, tốt nhất thời này cái gì đã
đảng thì đừng chó, mà đã chó
thì đừng đảng!”. Gã đành “dạ dạ…”.
Sau bữa
đấy, Cao Như
Đảng lại thay biển mới, còn đề mỗi
THỊT CHÓ.
Nhưng lắm lúc gã
tấm tức: đến cái giống chó còn đi không đổi họ, ngồi không đổi tên, lúc biến thành thịt vẫn gọi là chó, chẳng nhẽ chỉ do nước này có độc cái đảng mà thành mình
phải kị húy, phải kiêng cả tên cha sinh
mẹ đẻ đặt cho, thì hóa chẳng
bằng chó!